Những tiếng rao mắc mưa chỉ đủ chìm vào gió Phố về khuya tâm thức thuở rêu buồn Thuở nhát chèo khoa rớt vào đêm lõm bõm Tình ý tiền nhân... dòng chảy sông Hoài.
Ta làm khách giang hồ đi nhặt miền nhiệt đới Mùa vô thường quẫy đạp những giọt trăng Quẫy đạp lao xao một ngày hoa tím. Bên hiên tường... gạch chín thở vô ưu
Thuở mái ngói, âm dương kinh kệ Chẳng trách ta buồn, em đã cũ càng xa Đêm trong phố... như giấc mơ người đàn bà tìm về cổ tích Ký ức bủa vây... nét vẽ truyền thần Về tình yêu, về những ngôi mộ cổ Về những nỗi yên bình trong một tiếng rao đêm
Hội An phố, nghĩ về nghìn năm trước Từng bước đi lẫm chẫm nợ rêu buồn Nợ con mắt sương giăng mờ Phúc Kiến. Thảo thư... chiếc lá bàng gieo xuống hạt hoa văn.